Donnerstag, 20. Juni 2019

Luận Về Tình Yêu Phần 25


Say Mê Và Mù Quáng

Con người ta sinh ra có thứ bậc hẳn hoi. Có người thanh cao quân tử, có kẻ hèn mọn tiểu nhân. Người ta bảo: Cha mẹ sinh con trời sinh tính. Cũng cùng một cha mẹ sinh ra mà anh em trong nhà mấy khi đã giống tính nhau. Trong xã hội biển người mênh mông tìm được một người yêu, một người bạn đời hợp với tính nết cuả mình hoặc thông minh nhạy cảm mà hiểu được lòng mình thật khó vô cùng.

Luận Về Tình Yêu Phần 24


 Tình Yêu Và Định Mệnh

Chính tôi cũng không thể nào ngờ, khi đã bước sang tuổi ngũ thập nhi tri thiên mệnh, thì tôi lại tấp tểnh học làm thơ và viết văn. Chính bởi vì cuộc đời tôi có nhiều trầm luân trôi nổi trên trường đời và trường tình. Ý định này đã có từ 10 năm nay. Nếu không viết lách được gì hoá ra bao nhiêu sôi nổi, yêu thương, đắng cay , tủi nhục, oan ức, uất hận …cả một thời trai trẻ và cả cuộc đời đầy biến cố đau thương, oanh liệt, bất công mà người đời gây ra cho tôi trở nên phí hoài vô nghĩa.

Luận Về Tình Yêu Phần 23


Tình Yêu Và Linh Cảm

Tôi đã làm hàng loạt thơ tình, mô tả lại những mối tình của tôi trên bước đường hành hương, đầy khổ aỉ trầm luân trên cõi đời này. Họ là những người con gái có những cá tính và cách biểu lộ tình cảm khác nhau. Nhưng phần lớn họ đều yêu tôi và thích tôi bằng cảm giác, một thứ ngôn ngữ không lời cuả trái tim chứ không phải nghe tôi nói những lời hay ý đẹp. Người con gái nào xinh đẹp và càng nhạy cảm thông minh bao nhiêu thì lại càng làm cho tôi nhớ nhung sầu khổ bấy nhiêu.

Tôi Đã Trưởng Thành (2)


Truyện kể của Lu Hà phần 2

Cuối năm học lớp 9 một thằng bạn thân của tôi đi bộ đội, nó là lính kiểng gác  cổng sân bay, tôi cũng vừa học xong lớp 9 và nghỉ hè, tôi tranh thủ chơi bời lêu lổng, cố gắng luyện tập võ nghệ theo một tay đàn anh ở phố Khâm Thiên để các miếng võ hiểm móc xương sườn, bẻ quai hàm, các bộ gấu, con khỉ chầu mặt trời, tập các thế trung bình tấn quyết tìm lại thằng du thủ du thực đã đánh tôi, tìm lại thằng Dương thằng Công và cả thằng Trình đù nữa để báo thù.

CHƯƠNG III. Tôi Đã Trưởng Thành (1)


Truyện kể của Lu Hà phần 1

Buổi sáng hôm ấy, tiếng trống trường vang dội, tôi mặc một cái quần nâu thắt dải dút và đi đôi dép cao xu từ Quảng Bình gửi ra, bố tôi lúc đó đang chỉ huy một đơn vị pháo binh độc lập, nhờ một chú bộ đội khéo tay, cắt ra từ một cái lốp xe ô tô, lại nhờ một chú bộ đội khác nghỉ phép tạt qua nhà mang cho.
Tôi đứng xếp hàng để vào lớp 9 B, cô giáo Kim làm chủ nhiệm, cô dạy về môn hóa. Tôi đứng sau hai bạn gái, thấy mặc áo phin nõn màu xanh lơ, cái cóc sê hằn lên bầu vú nhỏ bằng của ổi, quả cam mà lòng tôi cảm thấy xốn xang rạo rực. Con gái Hà Nội có khác hơn hẳn gái quê mình, phèn chua nước mặn đen như củ ấu.

Tôi Đã Hiểu Chuyện (9)


Truyện kể của Lu Hà phần 9

Tuy phải xa ông bà, thím H và các em cùng các bá các dì, anh chị em bên ngoại tôi rất buồn, nhưng tôi thấy về Hà Nội vẫn an toàn hơn. Thằng Uy tức thằng cu giò nó còn rất hận tôi, luôn luôn nuôi chí phục thù theo kiểu Tàu, quân tử trả thù 10 năm cũng chưa muộn. Sự thật tôi có gây thù chuốc oán gì với nó cho cam? Nó đâu đáng mặt quân tử, mà chỉ là loại tiểu nhân nhớ dai, thù vặt.

Tôi Đã Hiểu Chuyện (8)


Truyện kể của Lu Hà phần 8

Thế là tôi sẽ phải dời xa quê hương để về Hà Nội. Tôi rất nhớ ông bà, thím H tôi và các em. Thím tôi là một người phụ nữ nông thôn kiểu mẫu, tôi chưa hề thấy thím tôi và bà nội tôi cãi cọ nhau bao giờ, thím chăm chỉ làm ruộng, là đội trưởng sản xuất. Tối đến căn nhà của ông bà tôi là nơi bà con xã viên tới họp để bình công điểm. Thằng em thứ nhất sinh ra, ông tôi đặt tên chữ cho nó gọi là Dụ, rồi thứ hai là Dị, vì ông giỏi chữ nho, nên ý nghĩa của chữ nho làm sao mà biết được? Bà tôi cười dụ, dị, dù, dì …Thấy tên gọi quái đản nên thím hỏi ý kiến tôi, vì thấy tôi cũng hay chữ nghĩa. Tôi đọc truyện biết Việt Nam vùng miền trung có đèo Hải Vân, ngày xưa thuộc hai châu Ô, Rí của vương quốc Champa còn gọi là Chiêm Thành. Vua Chế Mân cắt cho nhà Trần làm của hồi môn để được cưới công chúa Huyền Trân. Cái tên này hay, vậy gọi nó là thằng Hải thím ạ. Cả đứa em thứ hai của cô tôi, cũng được tôi đặt tên cho gọi là thằng H, đứa em gái đặt tên là con V, hình như hồi đó tôi còn đi khai báo làm giấy khai sinh cho nó, khi cô tôi đang làm việc ở nhà máy gỗ Hà Nội.

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 10


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 91

Tiếng gà gáy sáng trưa hoan hỉ
Vân khéo tay chăm chỉ món ăn
Cho mùa thi hội trường văn
Khôi nguyên hai giải thanh tân cùng ngày

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 9


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 81

Ân trạch chi bẽ bàng hủ bại
Mỉa mai thay quan lại nhiễu nhương
Minh triều tàn lụi kỷ cương
Từ nghe lời vợ chán chường tinh binh

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 8


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 71

Đêm trăng sáng thanh bình dào dạt
Điệu nghê thường bát ngát hương lân
Giai nhân tài tử xa gần
Xôn xao ngoài cửa tần ngần minh tinh

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 7


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 61

Hoạn Thư rường bớt cau có mặt
Một mũi tên bắn nát đôi chim
Hồng mao cũng đã nhấn chìm
Vào vành hoan lạc im lìm phòng the

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 6


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 51

Lời ngọt sớt mặn mòi cá nước
Vợ chồng ngâu mực thước mấy ai
Đèn khuya tỏ rạng nét ngài
Thú quê vườn tược hoa cài bướm say

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 5


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 41

Bao mánh lới chả cheo mèo mỡ
Lường gạt người đào mỏ kiếm ăn
Tỉnh bơ chẳng chút băn khoăn
Bốn mùa thư thả nhọc nhằn với ai?

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 4


Tài MệnhTương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 31

Bao thành quách kinh kỳ phố xá
Miền thùy dương xa lạ núi non
Lâm Truy vừa một tháng tròn
Xe loan dừng bánh véo von tiếng đàn

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 3


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 21

Dồn tới bước đường cùng sinh lộ
Chẳng cam lòng mới ngỏ ý tìm
Phòng the bằn bặt im lìm
Tuổi xuân ai nỡ nhấn chìm biển sâu

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 2


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 11

Lòng quân tử sắt son như vậy
Trái tim nàng cũng thấy nẫu ra
Cúi đầu e thẹn thiết tha
Ngây thơ con trẻ mẹ cha chưa tường

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 1


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 1

Cõi trần thế xưa nay ai biết
Cuộc trăm năm thảm thiết thương đau
Tài mệnh sao dễ ghét nhau
Bể dâu nếm trải nhạt màu tư phong

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm 4



Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 31

Quân tập hậu cắm dùi lưng giặc
Rắn mất đầu tan tác chim muông
Tinh binh ào ạt tấn công
Qua Oa vỡ mật núi sông kinh hoàng

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm 3


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 21

Chuyện kể tiếp Nguyệt Nga khi đó
Nỗi lòng riêng bày tỏ với cha
Nguyện thề một dải Ngân hà
Trọn đời chung thủy thiết tha cùng chàng

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm 2


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 11

Nơi trống trải đồng không mông quạnh
Ếch nhái kêu lau lách vướng chân
Tiên càng khô héo ruột gan
Bước đi uể oải toàn thân đau nhừ

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm 1


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 1

Truyện Tây minh từng trang máu lệ
Đĩa dầu hao kể lể nguồn cơn
Chéo ngoe bốn biển oán hờn
Nhân tình thế thái chập chờn thế gian

Chùm Thơ Tình Dài Số 243


( gồm những bài khổ dài trên 24 câu )


Chẳng Ngại Chi
cảm hứng với Hiền Châu

“Cứ say cho trọn một đời..
Cứ yêu cho hết kiếp người.. buồn..vui...“
Quản chi ta lại ngủ vùi
Hết cơn khoái lạc sụt sùi khổ đau

Chùm Thơ Tình Dài Số 242


( gồm những bài khổ dài trên 24 câu )


Tuổi Hoa Niên
cảm hứng với Hiền Châu: Mọi Người Lo Tiễn Tết

Người thục nữ hoa niên chín mọng
Bướm ong vờn mong ngóng trái xuân
Dập dìu sóng biển tần ngần
Thuyền mây đưa tiễn bần thần ngẩn ngơ

Chùm Thơ Tình Dài Số 241


( gồm những bài khổ dài trên 24 câu)

Xuân Về Nhớ Mẹ Thương Em
cảm xúc bài hát của Trịnh Lâm Ngân:  Xuân Này Con Không Về

Hoa mai nở con không về được
Mẹ sẽ buồn thao thức thương con
Thưa rằng sông núi nước non
Én bay ríu rít bầu tròn ớt cay

Tôi Đã Hiểu Chuyện (7)


Truyện kể của Lu Hà phần 7

Phải nói dân Việt mình hiếu học thật, học để làm gì? Học để ra làm quan, để thoát cảnh nghèo khó ở nông thôn, thoát cảnh xúc đất be bờ đào mương xẻ máng. Nhưng cái học đó bây giờ đâu còn ý nghĩa giá trị gì nữa. Cái tiêu chuẩn số 1 để tuyển chọn hệ thống quan lại, cán bộ lại chính là thành phần lý lịch. Nền móng văn hóa Khổng Tử vẫn còn tiêm nhiễm nặng vào đầu óc dân ta không thể nào tẩy rửa được về cái gọi là rùi mài kinh sử, tu thân, tề gia, trị quốc bình thiên hạ, thật là buồn cười lố bịch. Ngày đó hết lớp 7 thi tốt nghiệp, nếu đỗ thì thi tiếp lên cấp 3, hay đi học sư phạm theo hệ 7+2 để ra làm thày giáo cô giáo. Số tuyển chọn lọt được vào cấp ba là ưu tú, số còn lại dưới ưu tú lại đi theo ngành sư phạm để rồi lại ra làm nghề dạy học. Thày giáo đáng lý phải giỏi thì người ta lại không coi trọng. Vào học cấp 3 để làm gì? Sau khi hết lớp 10  sẽ thi vào đại học. Học đại học để ra làm bác sĩ kỹ sư để có lương bổng đãi ngộ cao. May mắn còn ra làm quan, làm cán sự, trưởng phòng, thứ trưởng, bộ trưởng vân vân…Nhưng vẫn chưa chắc nếu thành phần lý lịch xấu mà người ta cho là xấu, hay không phải là đảng viên. Lắm chuyện rối rắm nhiêu khê phiền phức nhưng người ta vẫn lao vào mới lạ, lao vào như con thiêu thân, như cơn nghiện danh vọng bằng cấp vậy.

Tôi Đã Hiểu Chuyện (6)


Truyện kể của Lu Hà phần 6

Cứ đến kỳ đi mua gạo, là ngày đó đối với tôi vui như trẩy hội. Tôi huýt sáo vang như con chim sáo nhảy trên đường vàng. Tôi được cấp cuốn sổ gạo, và cô tôi dẫn tôi cùng đi mua gạo, cô tôi gánh gạo còn tôi chỉ đi theo làm vệ sĩ tí hon để bảo vệ cái sổ gạo. Ngày đó sổ gạo chỉ được cấp cho cán bộ công nhân viên chức, vì tôi có hộ khẩu ở Hà Nội nên được đong gạo nhà nước. Thày giáo I là hiệu trưởng của trường cấp 2 Minh Tân, vì thày có bệnh đau dạ dày kinh niên nên đáng lý phải mua ngô ăn độn thì thày được nhà nước ưu ái bán cho mấy cân bột mỳ, hình như tiêu chuẩn của thày mỗi tháng là 15 kg kể cả mua độn thêm, chứ không được cả 15 kg gạo trắng. Ví dụ 15 kg thì được mua 10 kg gạo, còn 5 kg ngô, nhưng thày được mua 5 kg bột mỳ, còn tiêu của tôi 13 kg thì được mua 10 kg gạo và 3 kg bột mỳ, vì còn là trẻ em, dạ dầy yếu không thể ăn ngô hay hạt bo bo gì đó. Cái sổ gạo ngày đó quý lắm, nên có câu làm gì mà ngẩn ngơ thẫn thờ như mất sổ gạo.

Luận Về Tình Yêu Phần 22


Tình Yêu Và Lý Trí

Người bình thường sinh ra đến tuổi thì lấy vợ lấy chồng. Sau khi trải qua những cuộc lưạ chọn tìm ra người mà mình thích hoặc do số phận hoàn cảnh đưa đẩy mà họ kết hôn với nhau, rồi sinh con đẻ cái. Tình yêu vợ chồng sẽ thay thế dần cho tình yêu con cái, quan hệ vợ chồng chỉ còn lại là chữ nhân nghĩa ân tình ơn huệ. Lý trí đã thắng thế, họ chỉ còn biết lo toan làm giàu kiếm thật nhiều tiền để vợ chồng con cái trong gia đình hưởng dụng.

Luận Về Tình Yêu Phần 21


Tình Yêu Và Cuộc Sống

Con người và con vật đều muốn sống và có tình yêu. Loài vật tuy trí tuệ có kém xa với loài người nhưng chúng cũng tình cảm lắm chẳng khác chi loài người chúng ta. Có lần đi thăm vườn bách thú, tôi quan sát bầy khỉ thấy cảnh con khỉ mẹ ôm con sao mà thương cảm vô cùng. Khi có tiếng động thì nhanh như chớp mấy con khỉ đực nhảy vụt lên bao quanh con cái, có ý bảo vệ hai mẹ con. Haha thì ra phản sạ tình thân bảo vệ giống nòi của loài khỉ rất tốt, tuy chúng không có ý thức tại sao phải bảo vệ con khỉ cái và đàn khỉ con. Chúng sống hòa bình nhường nhịn không tranh chấp ghen tỵ nhau như loài người. Chả thế mà ông Mác mơ ước loài người nhanh trở lại bình đẳng như loài khỉ? Nhưng tiếc rằng những con khỉ thuần hoá này sống rất no đủ bằng tiền quyên góp của khách thập phương, cũng giống như nguyên thủ các nước cộng sản nghèo đói vẫn ôm cặp đi xin tiền viện trợ cuả các nước tư bản giàu có hòng cứu vãn hàng triệu dân sắp hoá khỉ của mình. Coi bộ muôn loài xúc vật tuy không nói được, không có ngôn ngữ nhưng chắc hẳn chúng cũng có cảm giác tình yêu như con người?

Tôi Đã Hiểu Chuyện (5)


Truyện kể của Lu Hà Phần 5

Lên cấp 3 bắt đầu vào lớp 8 tôi học rất nhẹ nhàng kết quả các bộ môn rất cao, tôi say sưa giải toán, không bài toán nào trong sách giáo khoa mà tôi không tìm ra đáp số, bài văn nào thày giáo cũng giữ lại làm mẫu, lý hóa cũng rất tốt. Trong khi đó ngày xưa vào vỡ lòng và lớp 1 thuộc diện học sinh kém gần như đội sổ, lớp 2 và lớp 3 chỉ là loại trung bình thường xuyên không thuộc bài nhưng tôi lại ham đọc truyện, lớp 4 và lớp 5 tôi đã nghiền xong 3 tập Thủy Hử, 8 tập Tây Du Ký và 12 tập Tam Quốc Diễn Nghĩa. Tôi kể với bố tôi: Bố ơi ba anh em chúng con là Lưu- Quan-Trương. Bố tôi rất thích thú chỉ cười hề hề

Tôi Đã Hiểu Chuyện (4)


Truyện kể của Lu Hà phần 4

Ở làng  tôi chỉ có thằng Tiến là bạn thân, hàng ngày nó bon bon cái xe đạp thiếu nhi Liên Xô đi đi về về cùng với tôi tới tận trường cấp 3 Đông Phú cách làng tôi ở khoảng 10 cây số. Nó cũng đã học cùng lớp với tôi năm lớp 7 ở trường cấp 2 xã Minh Tân. Nghe nói năm lớp 5 hay lớp 6 nó học giỏi lắm nên được ưu tiên mua một cái xe đạp thiếu nhi Liên Xô.

Tôi Đã Hiểu Chuyện (3)


Truyện kể của Lu Hà phần 3

Tôi rất thích bơi lội, có lẽ tôi sinh vào năm Nhâm Thìn gọi là rồng, giống rồng ưa nước. Nên bất kể sông ngòi hồ ao đầm truông tôi đều thích cả, tôi thích lặn dưới đáy sâu tuy không bằng Yết Kiêu Dã Tượng, gia tướng của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. Nhưng mùa nước cạn tôi và thằng Quỳnh có thể bơi vượt qua sông Thao sang bờ bên kia bới trộm khoai, bẻ mía, ngô bắp của người ta, rồi ị một đống mới bơi về. Tôi nhớ năm đó tôi khoảng 12 hay 13 tuổi, tôi bơi lội có thể nói vào loại giỏi sức lực dẻo dai.

Luận Về Tình Yêu Phần 20


Hồng Nhan Bạc Mệnh

Người ta thường nói: Hồng nhan bạc mệnh. Anh hùng đa hoạn nạn. Hồng nhan là chỉ những người phụ nữ sinh ra có tài sắc, nhưng cuộc đời thì gian nan trầm luân lắm. Thường là xinh đẹp và có một biệt tài trong lĩnh vực văn hoá và nghệ thuật. Họ thường là nạn nhân của những cuộc săn lùng tranh dành của giới đàn ông đam mê háo sắc. Nhưng các cô nàng phần lớn trời cũng phú cho một sự nhạy cảm thông minh thiên bẩm để tự bảo vệ mình. Chung cuộc cũng có hậu về cuối đời. Những trường hợp cay đắng bất hạnh phải sớm thiệt mạng như nàng Chiêu Quân hay Tây Thi cũng là sự bất đắc dĩ mà thôi. Hay là do trời không có mắt? Hay là do tiền kiếp mang nhiều nhhiệp chướng mà kiếp này phải trả nghiệp, như cách giải thích của cụ Nguyễn Du theo thuyết tài mệnh tương đố.
„ Trăm năm trong cõi người ta
Chữ  tài chữ mệnh khéo là ghét nhau „

Luận Về Tình Yêu Phần 19


Tình Yêu Là Gì?

Tình yêu là gì? Chà một câu hỏi khá lý thú của tuổi trẻ ưa tìm tòi khám phá thế giới nội tâm của con người. Theo Lu Hà tôi: Tình yêu không chỉ đơn thuần là tình yêu nam nữ trai gái. Nói về những quan hệ đàn ông đàn bà, giữa hai giống đực cái gần như là cảnh giới cao nhất của tình yêu phàm tục. Lu Hà làm rất nhiều thơ tình cũng rốt cuộc không hiểu tình yêu là gì nhằm đưa ra một định nghĩa khái quát. Chỉ có thể dùng thơ để giải mã dần dần.

Luận Về Tình Yêu Phần 18


Tình Yêu Chiến Tranh Oán Hận Và Chia Ly

Mỗi chúng ta được sinh ra trên cõi đời này, tôi không tin đời người chỉ có một lần. Theo định luật bảo toàn và biến hóa năng lượng:“ Mọi vật không tự nhiên sinh ra và không tự nhiên mất đi, nó chỉ biến hoá từ dạng này sang dạng khác“, thuyết luân hồi nhân quả của Phật đã chỉ rõ con người ta có ức vạn lần số kiếp, trùng trùng duyên khởi không sao kể xiết. Tôi cũng như các bạn sinh ra muốn được làm người tử tế, muốn được ăn học thành tài, muốn được góp sức báo đền ân đức tổ tiên, cha mẹ , giống nòi, muốn được yêu thương, đùm bọc bảo vệ cuả Tổ quốc và được làm việc theo ý thích khả năng cuả mình.Tóm lại chúng ta muốn làm chủ cuộc đời và vận mạng của mình theo ý trời lòng trời, theo duyên nghiệp từ  nhiều kiếp trước.

Luận Về Tình Yêu Phần 17


Tình Yêu Hoang Dại

Tạo hóa đã sinh ra muôn loài. Loài nào cũng có hai giống đực cái, quấn quít bên nhau thành đôi lưá cả. Ta thấy chim phượng hoàng, chim thư cưu hai con đực cái ân ái với nhau cho đến suốt đời để làm ví dụ. Đối với con người thì được trịnh trọng gọi là vợ chồng, phu phụ, phu thê, bạn đời, ân nghiã tào khang v.v... Nhưng vẫn có một hạng người mà bộ óc trái tim mẫn cảm, nhạy cảm đặc biệt. Tuy rằng đã có vợ con, hoặc đã cao tuổi nhưng vẫn thường hay mơ mộng nghĩ đến, nhớ đến ngươì đàn bà khác hoặc người đàn ông khác mà viết ra thành thơ. Ta gọi là họ là thi sĩ thơ tình.

Luận Về Tình Yêu Phần 16


Anh Hùng Đa Hoạn Nạn

Tôi đã khổ từ khi còn chưả sinh ra. Người ta bảo: Anh hùng đa hoạn nạn, hồng nhan bạc mệnh. Chưa sinh ra mà đã biết là số mình khổ ? Chỉ nghe kể lại, cha mẹ tôi lấy nhau rất sớm nhưng mẹ tôi vẫn chưa chiụ mãn nguyệt khai hoa.

Dòng họ Nguyễn nhà tôi mà không sinh ra người nối dõi thì coi như là đồ bỏ đi. Mẹ tôi buồn lắm thường lân la các cửa chuà, đền miếu để cầu xin một đứa con trai giữ chân bàn thờ  ông bà ông vải. Tốn kém không biết bao nhiêu thủ lợn, đầu gà, xôi gấc rồi cuối cùng sau 10 năm chừng 28 tuổi mẹ tôi mới sinh ra tôi là con đầu lòng. Ông nội tôi mừng lắm cho con dâu ăn sâm nhung và cao hổ cốt để dưỡng thai. Không ngờ vì thế mà mẹ tôi mất sữa và tôi suýt bị chết đói. Bố tôi đang tiễu phỉ ở Hoàng Xu Phì nghe tin vợ sinh con trai, mừng quá suốt đêm cưỡi ngưạ về làng để thăm con. Có lẽ vì trong bụng mẹ đã được ăn cao hổ nên tôi là một đưá trẻ bụ bẫm, đôi mắt to đen lay láy như mắt nghé con, ai nhìn cũng muốn bế. Lên 6 tuổi trong lúc chơi đuà tôi vật ngã một đưá trẻ 7 tuổi gãy xương chân. Bọn ghen ăn tức ở trong làng nó thừa cơ hô hoán đòi trói ông tôi. Ông tôi là một cụ đồ, là một nho sĩ cũng phải gắt lên:

Tôi Đã Hiểu Chuyện (2)


Truyện kể của Lu Hà phần 2

Tôi rất mê trồng hoa, nhất là hoa mười giờ, trồng khắp mô đất gianh giới giữa nhà tôi và nhà ông G. Ông G tôi gọi là ông trẻ, ông là vai em, con chú con bác với ông nội tôi. Ông bà G rất đông con, các cô các chú bên nhà dù lớn hơn hay ít tuổi hơn tôi, đúng phép tắc ra tôi đều phải gọi là cô chú và xưng cháu, nhưng mấy người ít tuổi tôi chỉ gọi tên trống không coi như bạn bè. Không hiểu các cụ tiền bối từ lúc nào đã chia phần đất cho hai anh, mỗi người một nửa khá công bằng, nhà nào cũng có vườn trải rộng ra song song đối diện nhau, có hàng rào nứa che chắn.

CHƯƠNG II. Tôi Đã Hiểu Chuyện (1)


Truyện kể của Lu Hà phần 1

Thiết tưởng cũng nên vài nét về ông bà nội của tôi. Bà tôi dáng người dong dỏng cao, thời con gái có thể xếp vào loại chân dài, dáng vẻ phúc hậu, có trí nhớ rất dai và hay kể chuyện, bà hay bảo tôi nhổ tóc sâu và khi bà chải tóc ra mớ tóc rối nào thì bà cuộn lại nhét vào cái hốc gỗ sát ván bên trái bếp, bà thường cho tôi tiền thưởng để mua kẹo, thường là 5 xu một công. Số tóc sâu, tóc rối tôi thường gom của bà, của mẹ hay của cô, tôi đều giữ lại một mình tôi hưởng hết, mỗi khi có ông có bà hàng kẹo kéo đi ngang qua rao lông gà lông vịt tóc rối đổi lấy kẹo đi. Tôi lại hớn hở mang ra cả đống ra đổi lấy kẹo. Họ thu gom những thứ của nợ ấy làm gì tôi cũng chẳng cần biết, miễn có kẹo kéo ăn là được rồi. Sau này lớn lên tôi biết lông gà lông vịt để nhồi vào làm gối, nhưng mớ tóc rối nham nhở đen trắng lẫn lộn để làm gì thì đến bây giờ đã là một lão phu rồi mà tôi cũng chẳng biết. Không lẽ lại làm gối, làm gấu bông búp bê…? Dành cho một ngành công nghiệp, hay thủ công chế biến nào tôi cũng đành chịu không thể nào hiểu nổi.

Tuổi Âú Thơ (7)


Truyện kể của Lu Hà phần 7

Những ngày ở trại trẻ Phú Xuyên Hà Tây đối với tôi là một địa ngục trần gian đày đọa trẻ con chứ có hay ho gì? Bố tôi là một sĩ quan quân đội, là thủ trưởng của một đơn vị hàng ngày có lính tráng cung phụng hầu hạ nịnh bợ làm sao mà bố tôi có thể thấu hiểu hết nỗi khổ của anh em tôi? Bố tôi còn cho tôi chỉ là đứa trẻ cứng đầu cứng cổ không biết nghe lời dạy bảo, bố tôi không coi trọng những suy tư lập luận trẻ thơ của tôi ra gì. Bố cứ ở đâu có đảng thì mọi sự tốt lành cả. Đảng nào đủ sức và có thời gian để quan tâm đến các cháu nhỏ của một công ty vệ sinh, chuyên làm các việc lao công đổ thùng, khuân rác? Anh em chúng tôi đúng ra phải đi theo tiêu chuẩn con cái cán bộ trung cấp và cao cấp bên quân đội, sao lại lạc vào trại trẻ Phú Xuyên?

Tuổi Âú Thơ (6)


Truyện kể của Lu Hà phần 6

Tôi biết bố tôi là một người cộng sản mẫn cán rất trung thành với chủ nghĩa Mác Lê, Mao Trạch Đông, bố tôi từng sang Tàu học, nhưng con đường binh nghiệp của bố tôi vẫn cứ lao đao lận đận, bạn bè cùng cấp hay thuộc cấp thời vệ quốc đoàn đều là cán bộ cao cấp hay tướng lãnh cả nhưng bố tôi cứ cậm cạch mãi là cán bộ trung cấp. Từng là chủ nhiệm chính trị trung đoàn, lúc nào bố tôi cũng lý luận: Vật chất có trước, ý thức có sau, tồn tại xã hội quyết định ý thức tư tưởng con người. Nói thật lòng với số kiến thức triết học chính trị của bố tôi mà so sánh với tôi bây giờ còn kém xa lắm. Tôi chẳng phải là cán bộ cán bẹt chi hết, giáo sư, tiến sĩ, cử nhân chi hết chỉ là một người công nhân lao động bình thường và nay đã nghỉ hưu trí. Gía như bố tôi sinh ra ở miền Nam theo quân đội ông Diệm ông Thiệu thì con đường binh nghiệp của bố tôi chắc sẽ sán lạn hơn. Bố tôi thật là khổ sở điêu đứng cứ mỗi kỳ xét duyệt đề bạt thăng chức thăng quân hàm thì bị cấp trên hãm lại vì có hơi hám thành phần địa chủ, tuy sau cải cách có giảm xuống là thành phần trung nông. Cứ phải là bần nông cốt cán, khố rách áo ôm, ăn mày ăn xin, làm mõ làm thằng ở người ta mới ưu ái nâng đỡ trọng dụng.

Tuổi Ấu Thơ (5)


Truyện kể của Lu Hà phần 5

Truyện tôi mới 6 tuổi cháu đích tôn ông Đồ nổi tiếng hay chữ nhất làng, nền nếp giáo huấn theo đạo Khổng Mạnh lúc nào cũng nhân nghĩa lễ trí tín, công dung ngôn hạnh lại đánh một đứa trẻ lớn gấp đôi gãy chân loan tin khắp làng và các vùng lân cận. Một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn nghìn. Ại cũng bảo tôi ngỗ nghịch được ông bà nuông chiều quá mức nên hỗn láo khó dạy bảo.

Tuổi Âú Thơ (4)


Truyện kể của Lu Hà phần 4

Một ngày bỗng cả nhà tôi nhộn nhịp vui vẻ hẳn lên vì có một chú người nhỏ con, nói giọng Quảng Nam đặc sệt, tiếng chú líu lo như chim hót, tôi nghe thấy là lạ tai, và tôi tỏ ra thích thú lắm. Cùng đi có một ông hình như là cán bộ cán bẹt gì đó là cấp trên hay người trong chi ủy đảng ủy về để kiểm tra thành phần của cô tôi, có phải loại xỏ giầy nhầm theo Tây đánh ta hay theo ta đánh Tàu không? Hay theo cả Tây lẫn Tàu đánh ta không? Như té ra cô tôi được xếp vào thành phần cơ bản vì có bố là đảng viên và cả hai anh trai đều là bộ đội chính quy. Vậy giàn lãnh đạo đảng bộ nhà máy gỗ Hà Nội ưng ý sát ván và chuẩn y cho phép cô tôi được lấy chú Lan. Một vài tháng sau thấy cả bố tôi và chú Thỉnh từ trường sĩ quan lục quân về, chú Thỉnh cũng đã mới tốt nghiệp sĩ quan. Ngày tôi ở trường sĩ quan Sơn Tây thấy một chú trắng trẻo đẹp trai dáng người thư sinh mới đi tập về vác một lá cờ nhỏ đi qua khu nhà bố tôi ở, chú cười và bế tôi lên. Tôi vẫn chưa biết chú là em trai ruột của bố tôi.

Tuổi Ấu Thơ (3)


Truyện kể của Lu Hà phần 3

Sau khi đưa tôi trở lại quê giao con trai cho ông bà và mẹ tôi, bố tôi trở lại đơn vị, còn mẹ tôi cũng sinh ra em bé. Bà nội tôi cũng trở nên thuận hòa với con dâu, vì mẹ tôi đã có công sinh ra hai đứa con trai cho dòng họ Nguyễn.

Tuổi Ấu Thơ (2)


Truyện kể của Lu Hà phần 2

Thế là hai mẹ con tôi về ở với ông bà nội, căn nhà gỗ 5 gian rộng thênh thang, nhà ngang rất dài hơn cả căn lớn, cả ngôi nhà theo hình chữ T, căn lớn mé tường phía nam là cái giường gỗ của bà nội tôi, mé tường phía bắc là cái giường của ông tôi, gữa nhà là bàn thờ tổ tiên hướng về phía đông, mẹ con tôi được thu xếp cho ở nhà ngang. Tôi nhớ lúc đó có phong trào tổ đổi công, mẹ tôi người nhỏ sức vóc yếu ớt lại là con gái ông Lý Trưởng trong làng, từ nhỏ được nuông chiều không phải lao động làm việc vất vả, nhưng khi về làm dâu nhà họ Nguyễn thì cả một vấn đề nan giải. Bởi vì thời phong kiến, ông Lý tức ông ngoại tôi muốn kén một chàng rể con nhà gia giáo có học vấn để thay ông chức lý trưởng trong làng. Bố tôi là một chàng trai tướng mạo uy nghi  là con trai cả của cụ đồ lại vừa mới đậu xong sơ học yếu lược về chữ quốc ngữ, chữ nho cũng được học đôi chút. Mẹ tôi cũng háo hức muốn được làm bà Lý nên mới thuận lấy bố tôi. Nhưng thời thế đổi thay, bố tôi lại theo lời khuyên của ông nội tôi mà đi làm lính vệ quốc đoàn sau này còn có tên gọi là bộ đội.

CHƯƠNG I. Tuổi Âú Thơ (1)


Truyện kể của Lu Hà phần 1

Tôi sinh vào giờ tý, năm nhâm thìn, một đêm mưa gió trời giông chớp giật, mưa gió bão tố nổi lên đùng đùng, tiếng khóc oa oa như xé tan bầu không khí tĩnh lặng thấp thỏm chờ đợi của cả gia đình, ông bà nội ngoại, cô gì chú bác.

Vỡ Mộng


(Truyện Ngắn của Lu Hà)

Tôi được sinh ra ở thế gian này, nhưng cuộc đời tôi đầy cay đắng xót xa, tôi luôn gặp phải những tai ương bất hạnh do lũ người hèn mọn đểu cáng, tiểu nhân, bất tài vì lý do này lý do nọ mà muốn cản trở bước chân tôi đi, dập tắt ngọn lửa lòng khao khát tri thức, trí tuệ, khát vọng về một tương lai xán lạn, để tôi phải dời bỏ quê hương Việt Nam yêu dấu, sang cộng hòa dân chủ Đức học nghề rồi làm lao nô, rồi lại hành hương di cư sang Tây Đức để an cư lạc nghiệp. Từ nhỏ tôi mang nhiều hoài vọng, mơ mộng mình sẽ là nhà toán học, vật lý hay hóa học. Mình sẽ thăng tiến bay cao trên con đường cử nghiệp. Nhưng than ôi ! Thượng đế không thương xót tôi, ngài đày đọa tôi phải làm thơ và viết văn.

Lương Y Kiêm Từ Mẫu


(Thư cầu cứu của một người cha, chuyển dịch từ tiếng Đức sang tiếng Việt)

Kính gửi ông bác sĩ med. S.B. Bác sĩ của gia đình tôi
Tôi đang viết thư này tới ông và nhóm y tế của ông. Tôi cần lời khuyên của ông. Tôi là ông Lu Hà

Gia đình tôi đến từ Đông Đức có 3 người con, con gái tôi  L. S sinh ra ở Tây Đức, nó  là một cô gái tốt, học sinh viên giỏi từ thời trung học và đang học tại Đại học Basel, và Freiburg. Đầu tiên là kỹ thuật Nano sau đó là hóa học.
Tuy đang bận rộn nghiên cứu khoa học, cháu vẫn tìm việc làm thêm, để kiếm chút tiền còm, cháu muốn có mọi thứ. Bên nước chúng tôi gọi là tham sân si. Tham có học vấn danh hiệu, lại tham có tiền, tất nhiên sẽ  sinh ra nóng giận và ngu muội.

Cú Đánh Bất Ngờ


 Hồi ký những ngày của tôi với mật vụ Đông Đức Stasi
(Chuyện kể của Lu Hà)

Hilfe! Hilfe! Hilfe! Cứu tôi với! Một tiếng kêu thê thảm rùng rợn của một người cha, một người chồng, một tâm hồn văn nhân, một linh hồn đã phải chịu biết bao nhiêu đau thương tang tóc trên đường đời. Phải chăng đã thấu vọng tới tận trời xanh?
Mấy ngày nay tôi không thể lên mạng Internet được vì theo thỏa thuận chung phải thay đổi lại công ty dịch vụ Internet mới. Với khoảng trống thời gian này, tôi tranh thủ soát lại hàng loạt bài tiểu luận, tâm bút và một số bài thơ làm từ đời nảo đời nao do ngẫu hứng mà còn bỏ xót lại trong máy tính, hay quên khuấy mất đi? Nên bây giờ cần đưa chúng những đứa con tinh thần rơi vãi vào họ hàng gốc gác, đúng chương mục thể loại. Trong lúc tôi đang tập thiền theo tư thế nằm thì vợ tôi gọi giật giọng: Ông ơi! Tuần vừa rồi đến phiên nhà mình trực hành lang, chiều tối chủ nhật các con bận học bài cả và tôi bị mệt quên mất. Hay là sáng nay ông giúp tôi làm đi không kẻo mang tiếng là mình lười biếng, hàng xóm người ta lại kêu ca.

Nguồn Cội Gia Đình Thi Nhân Lu Hà (2)


Truyện kể của Lu Hà Phần 2. 

Đời Người Chóng Thật. Thấm thoát  ngày nào mà nay đã hơn 50 năm rồi. Khi tôi khoảng 6 hoặc 7 tuổi thì ông bà tôi đã hơn 70 rồi. Bà tôi dáng người thanh cao, nhưng cũng lạ lưng bà vẫn thẳng không bị còng xuống như các cụ già khác. Còn ông tôi dáng đạo mạo trông giống như các đạo sĩ trong phim chưởng của Tàu. Tóc trắng như cước, da mặt căng không nhăn nhúm. Hơn 70 tuổi mà ông rất hồng hào, thân thể tráng kiện nhưng ông lại không biết võ công. Ngày xưa có người mến tài văn chương của ông, nhớ ơn ông đã biện lý trước công đường cứu mạng  mình mà muốn truyền võ công cho nhưng ông cười và gạt đi.Ông chỉ có thú vui ngâm nga xướng vịnh mà thôi.

Nguồn Cội Gia Đình Thi Nhân Lu Hà (1)

Truyện kể của Lu Hà Phần 1. Mẹ Tôi


Lòng Mẹ Thương Con
Nhân ngày giỗ 49 Ngày

Mẹ đi đã bốn chín ngày
Con nơi viễn xứ thở dài xót xa
Nhớ thương vót bút tuôn ra
Câu thơ phảng phất bao la cõi trời