Mittwoch, 11. März 2020

Chùm Thơ Tình Dài Số 260


gồm những bài khổ dài trên 24 câu


Tài MệnhTương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 31

Bao thành quách kinh kỳ phố xá
Miền thùy dương xa lạ núi non
Lâm Truy vừa một tháng tròn
Xe loan dừng bánh véo von tiếng đàn

Chùm Thơ Tình Dài Số 259


gồm những bài khổ dài trên 24 câu


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 21

Dồn tới bước đường cùng sinh lộ
Chẳng cam lòng mới ngỏ ý tìm
Phòng the bằn bặt im lìm
Tuổi xuân ai nỡ nhấn chìm biển sâu

Chùm Thơ Tình Dài Số 258


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 11

Lòng quân tử sắt son như vậy
Trái tim nàng cũng thấy nẫu ra
Cúi đầu e thẹn thiết tha
Ngây thơ con trẻ mẹ cha chưa tường

Chùm Thơ Tình Dài Số 257


(gồm những bài khổ dài trên 24 câu)


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 1

Cõi trần thế xưa nay ai biết
Cuộc trăm năm thảm thiết thương đau
Tài mệnh sao dễ ghét nhau
Bể dâu nếm trải nhạt màu tư phong

Chùm Thơ Tình Dài Số 256


gồm những bài khổ dài trên 24 câu

Buổi Học Cuối Cùng
cảm xúc nhạc Song Ngọc

Tan giờ học bạn bè xao xuyến
Ngày cuối cùng quyến luyến lâm ly
Còn đâu giây phút diệu kỳ
Đời trai hồ hải chinh y chiến trường

Vật Lộn Với Cuộc Sống (9)


Truyện dài của Lu Hà phần 9

Amed chính thức có 3 căn nhà, 2 căn đã được tu bổ sửa chữa lại rất khang trang và đã cho người ở thuê, căn gia đình tôi ở là một căn nhà xuống cấp xập xệ thê thảm, nhưng ông Thổ cũng đòi 800 DM một tháng. Gọi là khoán trắng tao giao tạm căn nhà này cho mày, muốn làm gì thì làm tao cũng mặc kệ, mày muốn quét vôi hay giấy bồi dán tường tao cũng không quan tâm. Miễn là mỗi tháng trả cho tao 800 DM là xong. Tôi biết ông Thổ này rất ranh mãnh, vì ông được nghe đồng hương kể chuyện về gia đình tôi đang chui rúc trong một khu rừng thông hẻo lánh, nơi cùng trời cuôí đất. Nhưng cũng tiện là căn nhà này không bụi bặm như nhà lão Ohm Nazi kiểu mới. Chỉ khổ nỗi  vì gần nhà ông hàng xóm người Đức có sở thích yêu xúc vật. Chúng nó là vật nuôi đâu biết giữ gìn vệ sinh, ăn xong là thải ra nên ruồi nhặng bu đầy. Tuy vậy chỗ ở mới lại gần nhà máy làm việc cũng tiết kiệm được săng nhớt cho tôi, ngòai ra còn có mấy dãy phố liền gần đấy, không còn phải chịu cảnh non cao vực thẳm rừng sâu cô quạnh với những oan hồn chết uổng chập chờn ở khúc đường vòng quanh nhà nữa.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (8)


Truyện dài của Lu Hà phần 8

Xưa nay người ta vẫn bảo người tính không bằng trời tính. Công lý thường vẫn bênh vực người lương thiện. Nhưng cái công lý đó cũng không phải do ông trời hay một cá nhân nào đó taọ dựng ra. Nhiều nơi trên thế giới vẫn còn các vụ án oan ngút trời không biết đổ vấy cho ai thì đổ luôn cho số mệnh. Tài mệnh tương đố theo cách lý giải của cụ Nguyễn Du theo nguyên lý nhà Phật là bởi tại cái nghiệp. Cái gì cũng đổ cho nghiệp chưa hẳn là công bằng, kẻ ác sẽ lợi dụng để duy trì quyền thống trị. Sinh thời gần cuối đời cụ Nguyễn Du vẫn khao khát một lần được đi thăm nước Pháp những khái niệm tự do dân chủ bình đẳng bác ái cộng hòa đa đảng nghị viện lần đầu tiên cụ được nghe từ cửa miệng một thủy thủ Pháp, viên thủy thủ được vua Gia Long phong tước hầu và lấy vợ Việt Nam nhưng chỉ là cái danh hiệu rỏm và quyền lực chả có gì. Bổng lộc do nhà vua cấp cho hàng tháng, mật vụ lính kín của triều đình luôn theo dõi nhất cử nhất động lời ăn tiếng nói. Tai vách mạch rừng không dám phát ngôn suy nghĩ riêng công khai sợ bị quy chụp là phản động có ý đồ lật đổ triều đình.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (7)


Truyện dài của Lu Hà phần 7

Cái trò kiện cáo liên miên giữa tôi và lão già Ohm cứ tháng này qua tháng khác không có hồi kết thúc. Ohm như con nghiện say đòn kiện cáo, càng kiện càng hăng. Ohm không thể hiểu nổi tại sao kiện vụ nào cũng thua trắng bụng vụ ấy? Ohm lồng lộn  điên tiết lên, Ohm đến các cơ quan nhà nước lăn hết phòng nọ đến ban kia. Ở đâu người ta cũng kêu ca phàn nàn về tôi, họ bảo tôi đòi hỏi quá nhiều. Tôi đã nhẵn mặt ở đây nhất là phòng thanh thiếu niên và phòng xã hội. Họ khuyến khích Ohm cứ kiện hăng lên nữa. Công lao Ohm tu bổ căn nhà đổ nát đó và Ohm có quyền thu lại vốn.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (6)


Truyện dài của Lu Hà phần 6

Cuộc chiến tranh tay đôi giữa tôi một chiến sĩ theo nền cộng hòa  tự do dân chủ đấu tranh cho quyền lợi gia đình và lão Ohm một tên Neon Nazi vì quyền lợi cá nhân tham lam ích kỷ cố chấp hại người, càng ngày càng gia tăng. Ohm điên cuồng vì cứ tưởng vay tiền của ngân hàng mang sổ đỏ ra để thế chấp, tu bổ lại căn nhà đổ nát ngót hơn 200 năm nay từ thời  Napolen Ponaparte và Oto von Bismarck còn cởi truồng mặc quần thủng đít.  Ohm tự hào căn nhà của y là di sản văn hóa, là đài tường niệm do tiền nhân để lại. Tiền cho thuê nhà mà Ohm thu lại đang từ 1.000 DM sau rút lại chỉ còn 400 DM theo quyết định của tòa án huyện và cho tôi thời hạn trong 3 tháng phải dọn nhà. Nếu không tìm được nhà mới có thể gia hạn, nếu có lý do chính đáng trình bay trước tòa án. Tư tưởng Nazi dù cũ hay mới vẫn là một căn bệnh trầm kha. Nước Đức kể từ đại chiến 2 sau khi Hitler tự tử trong hầm ngầm cố thủ, tưởng như đã đứt đuôi con nòng nọc, nhưng nó lại được phục hồi sống lại dưới chế độ Margot và Erich Honnecker. Tôi tự hỏi một thế hệ thanh thiếu niên ở phần Đông Đức trước đây, họ từng là đoàn viên thanh niên FDJ và tổ chức thiếu niên Ernst Thämann họ được giáo dục bởi một mớ lý thuyết cộng sản chủ nghĩa giáo điều và tinh thần dân tộc hẹp hòi theo kiểu phát xít kiểu mới, họ sẽ lớn lên cả trong thời gian toàn nước Đức thống nhất họ sẽ là đảng viên các đảng cầm quyền và đối lập, họ sẽ là sĩ quan công an quân đội, luật sư, thậm chí là bộ trưởng các tiểu bang liệu trong tâm hồn họ hoàn toàn lành mạnh không bị nhuộm đen tẩy não bởi Hitler và vợ chồng Honnecker mà cha ông cô dì chú bác để lại cho họ? Họ có còn bài trừ người Do Thái và các dân tộc khác không?

Vật Lộn Với Cuộc Sống (5)


Truyện dài của Lu Hà phần 5

Do thân thế nguồn gốc khác nhau, do hoàn cảnh sinh trưởng khác nhau, do cách nuôi dạy từ nhỏ khác nhau nên tính cách của tôi và ông Ohm hoàn toàn trái ngược nhau.
Tôi được cả một hệ thống ông bà cha mẹ dòng tộc họ hàng hai bên nội ngoại chăm lo bù chi bút chít từ nhỏ, được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Tôi thừa hưởng cái phúc hậu cái trí nhớ dai của người mẹ, cái tinh khôn ranh mãnh lọc lõi lắm mưu nhiều kế của người cha. Còn Ohm được những tên phát xít bần tiện ích kỷ tham lam dã man ngu dt nuôi dạy từ nhỏ.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (4)


Truyện dài của Lu Hà phần 4

Tôi và ông già Ohm thuộc hai thế hệ, ông già này đáng tuổi cha chú tôi. Tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình nho giáo, thuộc vào tầng lớp trưởng giả trong làng. Ông bà nội tôi trực tiếp nuôi dưỡng giáo dục, nên tôi cảm thấy gần gũi hơn cha mẹ. Anh em họ mạc hai bên nội ngoại cô dì chú bác đều quan tâm săn sóc tôi. Tôi có một tuổi thơ tuyệt đẹp không ai hà hiếp áp bức mắng chửi tôi. Tôi không cần phải rèn rũa kỷ luật tập thể như ông Ohm trong trường nuôi dạy thanh thiếu niên Jugendhitler. Tôi không phải hàng ngày vào buổi sáng chào cờ chữ vạn, cái thập ngoặc đen ngòm mà Hitler thuổng lại hình mẫu bên Đạo Phật nhưng lại mang ý nghĩa chết chóc trái ngược với Phật Tổ gồm 32 tướng tốt. Tôi chẳng cần hát bài ca suy tôn lãnh tụ, mà lãnh tụ đó thực chất chỉ là một ngã lưu manh ích kỷ cá nhân không đáng được suy tôn, mà hàng ngày ông Ohm cứ phải giơ tay chào Heil Hitler ở trại trẻ mồ côi. Tâm hồn tôi là một màu xanh của sự sống yêu thương tha nhân, màu tím bác ái của thơ ca nhạc họa của sự chân thành. Tâm hồn Ohm thì ngược lại bị bộ máy tuyên truyền của Goebbel nhuộm đen đi và bị tẩy não quá nặng.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (3)


Truyện dài của Lu Hà phần 3

Tôi vin vào chuyện 2 quán trọ GM, quán trọ vợ chồng nhà người Đức và Ba Lan phục vụ không chu đáo. Nhất là quán mẹ con mụ GM nên tôi lần khân không chịu trả tiền cho trung tâm tỵ nạn gọi là Übergangwohnheim. Số tiền phòng xã hội trả vào tài khoản riêng tôi chuyển hết sang cho trường dạy lái xe ô tô. Có bằng lái lại có chỗ làm ổn định tôi mua ngay ô tô. Có ô tô thật là lợi hại vô cùng tôi tìm ngay được căn nhà hẻo lánh giữa rừng thông. Mua một cái xe Nhật giá 15 ngàn DM, tuy phải trả góp hàng tháng quả là một sai lầm. Phòng xã hội giảm trợ cấp cho gia đình tôi 20%, họ yêu cầu tôi phải bán ô tô đi. Bây giờ tôi ngán ô tô mới lắm, hay xe dùng lại giá cao. Với tôi chỉ cần một chiếc ô tô cũ giá 500 € hay 1.000 € là đủ. Xe nào dù cũ hay mới tốt hay dở thì cứ 2 năm lại kiểm tra kỹ thuật một lần. Nhiều cặp vợ chồng từ Nga, Đông Đức hay các nước cộng sản Đông Âu kể cả người Việt đã ly di vì nợ nần, vì thích mua sắm đồ sịn. Thất nghiệp nhưng lại mua những cái xe Audi giá 50 ngàn Euro. Xin nhớ cho là mãi tới năm 1999 thì nước Đức mới chính thức bỏ đồng D-Mark để tiêu đồng Euro. Vì tham lam vật chất tôi mua cái Nissan chả khác chi phải cung phụng nuôi dưỡng bố già, nay ốm mai đau. Chỉ một cái sổ mũi hắt hơi thôi là lo cuống lên.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (2)


Truyện dài của Lu Hà phần 2

Đời tôi viết đến đây nhìn lại là một chuỗi dài những cái khôn ngoan ranh mãnh và ngu dại dồn đuổi nhau hoài. Cũng may mà tôi khôn nhiều hơn ngu nên tôi đến ngày nay vẫn còn nguyên vẹn thần trí và thể xác để ung dung nhẩn nha hàng ngày để viết truyện dài kể về đời tôi cho thiên hạ đọc. Để phòng khi tôi ra đi vĩnh biệt thế giới này để các bạn trên Facebook hay trên các trang mạng Internet khỏi ngỡ ngàng đột ngột và hỏi nhau thi sĩ văn sĩ Lu Hà là ai ?

CHƯƠNG XIII. Vật Lộn Với Cuộc Sống (1)


Truyện dài của Lu Hà phần 1

Xâ hội tư bản không phải là thiên đường, không phải là miền đất hứa mà Chúa đã ngỏ ý ban cho ông Abraham là thủy tổ của người Do Thái và người Ả Rập, cũng chưa hẳn là nơi đất lành thì chim đậu, không phải hễ ai đến đây là có thể bốc được của trời. Nhưng ở đây người ta có quyền học tập, lao động, làm việc hết sức mình và có quyền lười biếng. Lười biếng thì ít tiền, lười thối thây ra nghĩa là chả làm gì cả động đậy đến chân tay, lười đến mức không thèm có gia đình, không vợ không con cũng chả sao, không nhà không cửa thì là vô gia cư bụi đời mà người Đức quen gọi là: “Asoziale và Lumpenproletariat“ Asoziale là tiếng gọi khinh miệt đã có từ thời Đức quốc xã Hitler. Còn cái gọi là vô sản lưu manh, vô sản rẻ rách “ Lumpenprotariat” lại chính từ cửa miệng ông tổ cộng sản Các Mác nói ra. Vậy Hitler có khác chi con đẻ của Các Mác? Nhưng dưới chế độ nhà nước tư bản Đức họ vẫn được nhận tiền cứu trợ của phòng xã hội 10  Euro hàng ngày. Theo tôi là đủ để ăn no mỗi ngày  để duy trì mạng sống với điều kiện không bia bọt thuốc sái. Người nước ngoài với lý do tỵ nạn đến đây  tìm kiếm tự do  gọi là Asyl cũng được nhận được khoảng 143 € đến 150 € một tháng.

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (7)


Truyện dài của Lu Hà phần 7

Cuộc đời này đối với tôi chỉ có hai thứ quý giá nhất, đáng được trân trọng gìn giữ và  bảo vệ. Đó là sức khỏe và tâm hồn tinh thần lành mạnh. Tiền bạc giàu sang quyền lực danh vọng chỉ là phù phiếm. Nhiều người say mê nó điên dại lú lẫn mụ mẫm mà bị tàn tạ về thể xác, bệnh tật phát sinh,  hay dễ chết non cũng như bị kẻ khác thủ tiêu cả tính mạng mình đi. Giàu sang như vợ chồng Ceausrscu, cha con Saddam Husein, những tên trùm phát xít như Himmler, Göring, Goebbels v. v... Tất cả cuộc đời bọn chúng đều ngắn ngủi và chết rất thê thảm, nhục nhã. Chúng nó quen sát hại người ta và đều bị người ta giết chết như những con chó.

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (6)


Truyện dài của Lu Hà phần 6

Pension có nghĩa là nhà nghỉ theo kiểu nửa quán ăn nửa nhà trọ. Ông GM cả đời làm việc đến mức lao lực mà chết sớm để lại người vợ già và 3 đứa con một trai hai gái. Cả 3 người con này đã trưởng thành trên 35 tuổi cả, người con trai cả ra ở riêng từng làm xã trưởng và là đảng viên đảng dân chủ xã hội Đức SPD hay đảng dân chủ thiên chúa giáo CDU gì đó, người con gái út cũng đã lấy chồng ra ở riêng thì không nói làm gì. Tôi chỉ muốn nói đến người con gái thứ hai của nhà GM này. Thị là một người phụ nữ xấu xí  đần độn hẹp hòi bần tiện đã có chồng nhưng ly dị và có hai đứa con trai. Đứa lớn đã đi học nghề, đứa nhỏ lúc đó chừng 9 hay 10 tuổi. Người chồng tuy đã ly dị vẫn ở lỳ đó và có một phòng riêng, sớm tối vẫn thậm thụt với tình nhân. Còn mụ H con gái thứ 2 của bà GM chỉ còn hậm hực giương mắt ra mà nhìn. Mụ H tỏ ra căm ghét hằn học  ghen tỵ với Sahra vợ tôi rất xinh đẹp, đôi má phúng phính, mắt bồ câu to trông thật kiều diễm. Mụ thấy tôi luôn chiều chuộng săn sóc vợ con từng ly từng tý.

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (5)


Truyện dài của Lu Hà phần 5

Phòng xã hội Freiburg gửi gia đình tôi tới phòng xã hội Gießen và lập tức cả gia đình được thu xếp ở tạm tại một chung cư mới xây, phòng bên cạnh là một người phụ nữ trẻ độc thân và có 3 đứa con gái nhỏ trà tuổi như hai đứa con trai của chúng tôi, họ cũng từ  Đông Đức tới. Hai đứa con trai tôi như bấn loạn lên, chúng nó không hiểu tại sao bỗng dưng lại được tự do, như con chim sổ lồng, không còn thâý những bộ mặt nham hiểm hung dữ của các bà bác sĩ y tá hay các cô nuôi daỵ trẻ ở huyện Pirna nữa. Mấy đứa con gái kể với mẹ nó là thằng Roberto và Henrry như vui sướng quá mức chúng muốn leo lên lan can và muốn nhaỷ xuống dưới sân cỏ ở dưới . Người mẹ lại nói với vợ chồng tôi hãy coi chừng hai thằng con trai này có những biểu hiện bất thường.

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (4)


Truyện dài của Lu Hà phần 4

Tôi có một cái xe nôi mà chú nó mua tặng cho từ khi thằng Roberto sinh ra, đặt con gái tôi ngồi lên và đồ đạc xếp phía dưới dưới xe và cứ thế mà đẩy, ngoài ra còn mang theo hai cái va ly lớn đựng đầy quần áo, có bánh xe để kéo. Bản tính tôi hiếu học, luôn coi trọng tri thức hiểu biết thực sự, chứ không phải là văn bằng để hù dọa thiên hạ, vì vậy tôi còn mang theo một số sách toán lý hóa bằng tiếng Đức để đọc, sách dạy tiếng anh, một cuốn triết học cơ bản bằng tiếng Việt. Người cộng sản bằng mọi cách có thể ngăn cản tôi đến cửa trường đại học, nhưng họ không thể ngăn cản tôi tự mình trở thành nhà thơ và nhà văn. Đồ đoàn cồng kềnh nhưng tôi cứ đưa cả gia đình lên tàu từ Pirna đi thẳng tới nhà ga lớn Dresden. Chúng tôi đến quầy bán vé, đặt mua người lớn cả vé, trẻ con nửa vé, 5 xuất vé tất cả chạy thẳng về thành phố Freiburg bên Tây Đức.

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (3)


Truyện dài của Lu Hà phần 3

Tôi nghĩ giữa con người với con người là một tấn trò đời. Cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh bức hiếp kẻ yếu. Mối quan hệ giữa nhà nước và công dân chỉ là câu chuyện hài hước giữa con cáo và bầy cừu. Con cáo dụ dỗ bầy cừu ngây ngô khờ dại tham ăn nghèo đói đến ở nhà nó có bãi cỏ xanh rờn, để nó luôn có món thịt cừu khoái khẩu hàng ngày cho cả nhà ông bà vợ con họ mạc giòng dõi nhà cáo.

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (2)


Truyện dài của Lu Hà phần 2

Phòng nội vụ huyện sai hai tên mật vụ Stasi tới nhà tôi giả vờ mua đồ vật. Chẳng qua là chúng muốn kiểm tra xem tôi có dấu điện đài, hồ sơ tài liệu mật gì từ phía bên kia mà chúng thường gọi là kẻ thù giai cấp, đế quốc tư bản mà thôi. Chúng nó diễn kịch và tôi cũng khéo diễn kịch giả vờ ngây ngô thật thà như đếm, hỏi đến cái gì là xăm xăm mở toang cho chúng nó biết hết. Tiền bạc mình dành dụm bao nhiêu cũng mang ra khoe, cả mấy đồng tiền cũ sét rỉ mà bố Sahra mang từ Tây Đức sang để cho con gái chơi  giữ laị làm kỷ niệm cũng  mang ra cho chúng nó biết. Mục đích chúng nó là xăm soi điện đài, tài liệu, súng ống còn tiền bạc của mình nó không quan tâm dù là tiền D- Mark hay Dollar.

CHƯƠNG XII. Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (1)


Truyện dài của Lu Hà phần 1

Tôi có linh cảm như tên trưởng phòng nội vụ huyện Pirna, có vẻ xuống nước. Thái độ hắn tỏ ra nhũn nhặn lo sợ. Tôi về nhà bàn với Sahra: Mình phải liều thôi, chơi một ván bài lật ngửa với tụi Stasi lưu manh hèn hạ điếm đàng này, phen này sẽ thắng, phải can đảm lên mới được. Thiên Chúa, Ngài sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu. Tôi không hiểu vì sao mình lại có niềm tin vào Thiên Chúa mãnh liệt như vậy? Trong khi đó tôi hoàn toàn chưa hiểu nhiều về các tôn giáo như Phật Giáo, Ki Tô giáo, chỉ hiểu lờ mờ chứ đừng nói về các tôn giáo khác như Do Thái, Đạo Hồi, Tin Lành v.v...

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (15)


Truyện dài của Lu Hà phần 15

Khi được nhận căn hộ mới khu nhà 3 tầng vốn dĩ ngày xưa là nhà bảo tàng trưng bày tranh ảnh, được sửa đi tân trang lại, căn hộ chúng tôi ở tầng trên cùng. Mới mẻ sạch sẽ nhưng người cao 1,75 cm trở lên khi vào nhà phải cúi khom lưng mới chui được qua cửa. Sau khi nhận chùm chìa khóa ở phòng chính sách nhà cửa. Tôi làm đơn đón thằng con trai đầu ở trại trẻ mồ côi , đúng ra là trong những căn hầm bí mật ma mị với ánh sáng xanh lờ mờ của Stasi ở Kurort Rathen về. Tôi vẫn đi làm ở nhà máy tiện bộ phận dùng cho trục khuỷu ô tô gần nhà. Tiếng Đức gọi là xưởng sản xuất: Gelenkwellenwerk.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh ( 14)


Truyện dài của Lu Hà phần 14

Sahra có mang, chuyến này họ không cưỡng ép đi Schlema nữa và được sinh con ở bệnh viện Pirna, tôi đã chuẩn bị được 3.000 Mark để đón đứa con thứ 3 chào đời. Tôi được cô y tá gọi điện báo tin, ông bác sĩ chúc mừng tôi sinh con gái. Vừa lúc đó hai con mẹ ở phòng Junghilfe cùng Mutter und Kind cũng vác mặt tới, không phải là để thăm hỏi hay chúc mừng gì cả mà chỉ để dò hỏi là sinh ra con trai hay con gái? Khi tôi nói  sinh con gái, hai con mụ cùng cười ồ lên như trút được gánh nặng:

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (13)


Truyện dài của Lu Hà phần 13

Tôi cần phải đấu tranh từ đống tro tàn đổ nát của linh hồn và thể xác. Tôi phải quật cường đứng dậy sống hơn người vạn lần tụi Stasi Đức hay công an mật vụ cộng sản Việt Nam lãnh sự quán ở Bá Lanh. Tôi phải tạo ra những phóng thể hiện sinh cho nhân loại. Với tôi tổ quốc là cả hành tinh bao la, là vương quốc thiên đường của Chúa. Đời người trên cõi trần gian này chỉ là giả tạm, hàng ngày họ tranh giành nhau vì miếng ăn, thù hằn căm ghét nhau vì khác chủng tộc, họ cố tình trả những đồng lương chết đói rẻ mạt cho giống người khác chủng loại mình. Họ có quyền bảo vệ tổ quốc trước sự xâm lấn của ngoại xâm, nhưng không có quyền nhân danh tổ quốc, nhân danh lòng yêu nước mù quáng mê muội để hạ nhục giống người khác sống trên mảnh đất của cha ông mình. Tội ác họ gây ra chỉ có lương tâm họ chứng giám, họ tự dày vò mà tự cảm thấy tội lỗi, hãy vì những bất an bởi linh hồn ma quỷ của họ mà tạo nên những biến đổi sinh hóa trong từng tế bào cơ thể họ, để cuối cùng họ cũng phải chết già với một nấm mồ cô đơn như vợ chồng tên bạo chúa Erich và Margot Honecker.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (12)


Truyện dài của Lu Hà phần 12

Truyện của hai chúng tôi đẫ lan tới tầm quốc gia, có ảnh hưởng tới tính nhân đạo mà họ vẫn thường rêu rao dân chủ xã hội chủ nghĩa gấp vạn lần tư bản. Rõ ràng cả hai đều vi phạm nhân quyền trầm trọng nhưng còn đùn đẩy cho nhau. Thời gian đó tôi đã khéo léo dương đông kích tây bằng những bức thư để cho các cơ quan công quyền huyện Pirna và lãnh sự quán Việt Nam dòm ngó dè chừng công việc của nhau. Công viếc của tôi ở nhà máy mài tiến triển tốt. Cả nhà máy đồ sộ như vậy chỉ trông chờ vào 6 cái máy mài, 2 cái bán tự động nghĩa là vẫn dùng tay bốc từng thỏi sắt lên giá cho máy chạy, còn 4 cái kia hoàn toàn tự động, nên tôi cảm thấy cũng nhàn nhã hơn. Tôi làm đó 1 năm thì lại sảy ra chuyện bất mãn. Tôi biết rõ cả nhà máy có hàng chục máy tiện, máy sẻ rãnh nhưng sản phẩm cuối cùng đều trông chờ vào sức lao động của mình, nhưng tiền lương tháng thứ 13 tôi không được trả, tiền thưởng cuối năm ai cũng nhận trên 1.000 Mark cả, có người hai đến ba nghìn Mark để nghỉ tết tây lịch và dịp lễ Noel mừng Chúa giáng sinh. Tôi có kêu ca và ông giám đốc ký quyết định tiền thưởng cho tôi chỉ có 200 Mark, gọi là tiền mừng quà cho con tôi.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (11)


Truyện dài của Lu Hà phần 11

Một mình suốt đêm lủi thủi về đến Pirna, tôi cũng được Sahra giao cho một chìa khóa phòng. Tôi chuẩn bị một số đồ đạc như chai sữa, tã lót, những đồ cần thiết cho trẻ sơ sinh và lại đẩy chiếc xe nôi ngày xưa chú ruột các cháu mua tặng, đáp tàu về ngay Berlin. Đến bệnh viện Berlin Lichtenberg Sahra vẫn còn nằm ở đó. Bà bác sĩ người Ba Lan bảo đứa trẻ sinh ra rất khỏe mạnh cân nặng gần 4 kg, chiều cao 52 cm, nhưng tiếc thay vừa mới đây có hai người đàn bà Đức tự xưng là trưởng phòng giúp đỡ thanh thiếu niên, mẹ và con tên là Christa Wolf và Irene Leine bế đi mất rồi. Họ bảo sẽ mang đến giao cho phòng trẻ sơ sinh ở bệnh viện  huyện Pirna chăm sóc. Tôi nghĩ tụi ma cô này đánh hơi nhanh thật, vì được mật vụ Stasi theo dõi tôi báo tin cho biết. Nên cả hai con mẹ này tong tả đến ngay. Tôi chậm chân một chút, họ đã phỗng tay trên. Đúng là một hành động trấn lột, bắt cóc người của các tổ chức tội phạm Mafia chứ nhân viên công lực nhà nước quái gì?

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (10)


Truyện dài của Lu Hà phần 10

Khi Sahra mang thai đứa con thứ 2, thì các cơ quan nhà nước cộng sản Đông Đức và ban quản lý lao động, lãnh sự quán Việt Nam cứ như sôi lên sùng sục. Tôi biết họ đang họp bàn với nhau để tìm cách tống cổ tôi về nước. Tôi biết chính đứa con đang nằm trong bụng mẹ là một vị thần hộ mệnh, chính đứa con này sẽ cứu tôi thoát khỏi nanh vuốt của quỷ dữ. Những tháng cuối cùng trước khi buộc phải rời khỏi nhà máy để về nước. Thằng Thắng đội trưởng  cứ phải chạy đi làm việc với Junghilfe, nó kể rằng đi tới đâu người ta ai cũng khen anh có tài ăn nói. Anh khéo nói đến con kiến nằm trong lỗ tai cũng phải chui ra. Tôi chỉ lặng yên để nghe nó nói để phán đoán tình hình và lên kế hoạch mưu kế. Thời gian nào rời bỏ nhà máy là thích hợp?

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (8)


Truyện dài của Lu Hà phần 8

Jugendamt là phòng phụ trách về vấn đề thanh thiếu niên ở bên Tây Đức, còn bên phía nhà nước cộng sản Đông Đức trước năm 1990 quen gọi là Junghilfesamt. Junghilfesamt dưới sự chỉ đạo trực tiếp của phòng nội vụ đầy nhan nhản ở các huyện, tỉnh, thành. Phòng nội vụ chính là cơ quan quyền lực hung hãn dữ rằn không khác gì tụi linh áo đen SS hay Gerstapo của Hiitler ( Geheimstaatspolizei) ngày xưa. Ở cộng hòa dân chủ Đức gọi tụi ma cô lưu manh ác độc vô học vô liêm sỉ này là Stasi ( Staatsicherheitgeheimdienst )

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (7)


Truyện dài của Lu Hà Phần 7

Sau khi cướp trắng trợn thô bạo Roberto trên tay Sahra, hai con đĩ cộng sản hí hửng, vui mừng mang con chúng tôi đi Kurort Rathen để giao nộp cho ông chủ chỉ là tên trùm mật vụ Mafia cộng sản vô học rẻ tiền kém hiểu biết ở trung tâm tẩy não thí nghiệm hài nhi như thí nghiệm chuột bạch của tụi bác sĩ y tá cô nuôi bảo mẫu, cộng tác viên mật vụ cho Stasi. Để hy vọng lập công ghi nhận thành tích, sớm được đề bạt lên cấp cao hơn, hay để được nhận bằng khen huân huy chương. Sahra trở nên thẫn thờ bơ vô lạc lõng vài ngày, tôi lại đến đón em cùng đẩy chiếc xe nôi trống không về huyện Pirna. Sahra đã nhận ở đó một căn phòng có lò sưởi bằng than, một cái bếp và một cái giường ngủ không có buồng tắm, đi vệ sinh  chỉ ở chỗ công cộng cho cả khu nhà.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (6)


Truyện dài của Lu Hà phần 6

Con người ta sinh ra cần phải đấu tranh, loài vật cũng tự đấu tranh theo bản năng sinh tồn. Nếu là bậc thiên tài để mà hiện sinh, nếu là người bình thường để mà tồn tại. Thiên tài cần hiện sinh ra những phóng thể trí tuệ, lương tâm, bác ái vị tha, tấm lòng bao dung trắc ẩn với nhân loại. Kẻ tầm thường là tranh đấu vì miêng ăn, đời sống  vật chất mảnh đất mà nó đang sống, ngăn chặn làn sóng thâm nhập từ bên ngoài. Chủ trương của Karl Marx đấu tranh theo bản năng sinh tồn, lấy cộng sản nguyên thủ bầy đàn làm kiểu mẫu, nên ông mới kêu gọi vô sản toàn thế giới liên hợp lại. Chủ trương của Adolf Hitter là toàn dân tộc Đức liên hợp lại. Cả hai đều muốn xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa, một đằng là nhuộm đỏ toàn cầu, một đằng nhuộm đen toàn bộ lãnh thổ Đức. Người Đức nhầm lẫn tin Hitler cũng như nửa hành tinh người lao động bần cùng khốn khổ tin vào Karl Marx. Muốn đấu tranh phải tạo ra kẻ thù cụ thể. Hitler chọn Người Do Thái, còn Karl Marx chọn địa chủ, và chủ  xưởng nhà máy tư bản tư nhân là kẻ thù giai cấp. Kẻ thù của Hitler hay kẻ thù của Marx có tính chất đối kháng, một mất một còn. Tao muốn sống thì mày phải chêt, tao sẽ tiêu diệt tất cả nòi giống tôn tộc họ hàng hang hốc nhà mày. Mày yêu cái gì thì tao căm ghét cái đó. Mày yêu con cái của mày thì tao căm thù con cái mày đến tận xương tủy kể cả khi chỉ là một cái bào thai. Còn riêng tôi chẳng tin ai ngoài Thiên Chúa toàn năng, đấng sáng tạo đã cho ta tình yêu và cuộc sông. Lãnh thổ dân tộc họ hàng máu mủ là quan trọng, nhưng tôi không vì nó mà bán mạng bán linh hồn mình cho quỷ dữ.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (5)


Truyện dài của Lu Hà phần 5

Vì quan hệ với tôi mà Sahra luôn cãi nhau với bà ngoại và mẹ. Hai bà già cho rằng dính dáng với tôi sẽ không có tương lai. Trước sau tôi sẽ phải về nước, hai bà không tin vào khả năng trí tuệ của tôi, tài quyền biến ứng phó mau lẹ mọi tình huống sảy ra để tìm ra những phương án tối ưu. Bà mẹ nghe lời bà ngoaị cứ mắng chửi Sahra sa sả:
- Thiếu gì con trai Đức yêu thích mày mà mày cứ lăn xả vào với thằng Việt Nam ấy, nó lại bị bệnh lao chắc cũng chẳng sống lâu được đâu? Bà ngoại thì bảo cái thằng ấy đen như quỷ sứ. Sahra cười bảo:

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (4)


Truyện dài của Lu Hà phần 4

Con mẹ Fachklam chỉ là thứ tà lọt ôm chân thằng Thắng để được giữ vị trí người giúp việc đắc lực, tiếng Đức gọi chân điếu đóm này là Betreuerin. Uy tín và đồng lương của mụ là do thằng Thắng định đoạt, còn uy tín và vai trò làm đội trưởng của thằng Thắng lại do chính tôi định đoạt. Tôi có thể bí mật viết cho ông phó giám đốc một bản nhận xét về khả năng làm việc của thằng Thắng, những thủ đoạn bắt chẹt đòi ăn hối lộ, lạm dụng công quỹ, trò họp hành liên miên để tự kiểm soát lẫn nhau do không có nhân viên đại sứ quán, sẽ làm cho công nhân mỏi mệt làm giảm năng xuất lao động. Cả tuần từ thứ hai đến thứ sáu mọi người phải làm việc bở hơi tai, được hai ngày nghỉ thứ bảy và chủ nhật thì nó lại bắt mọi người họp hành phê và tự phê bình, đấu tố sát phạt nhau chứ chả tích sự gì? Đúng ngày tôi được miễn lao động để cùng thằng Thắng và con mẹ Fachklam đến bác sĩ thần kinh. Bác sĩ hỏi tôi có mệt mỏi gì không, có mất ngủ không? Có biết vì sao tôi phải đến đây không ? Tôi trả lời không mệt mỏi gì cả, ăn khỏe ngủ khỏe. Còn vì sao tôi phải đến đây? Là vì bà Fachklam và thằng Thắng đội trưởng họ bàn với nhau tôi có triệu chứng bệnh thần kinh nên họ cứ lôi tôi đến đây. Bác sĩ chẳng thèm đo tim mạch chả thèm thử máu cứ kê đại một liều thuốc an thần cho  tôi và dặn về uống mỗi ngày một viên trước khi đi ngủ, sau hai tuần đến đây khám lại.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (3)


Truyện dài của Lu Hà phần 3

Tôi rất sợ phải làm ca đêm, vì tôi biết sẽ giảm thọ, căng thẳng thần kinh mệt mỏi và sẽ dễ phát sinh ra những chứng bệnh hiểm nghèo như tim, phổi, dạ dày, gan, thận, tuyến tụy v.v...Các cơ quan bộ phận cơ thể này cần được nghỉ ngơi  bảo dưỡng về ban đêm. Tôi chỉ làm việc cầm chừng ngày đủ 8 tiếng, vì mục đích tôi sang Đức không phải vì tiền mà vì muốn ở lại an cư lập nghiệp suốt đời. Một con đường cam go đòi hỏi phải kiên trì thông minh khéo léo từng bước từng bước. Trước mắt tôi cần phải đấu tranh chống lại bọn Việt Nam ngu độn tiểu nhân bần tiện kèn cựa hay thích đấu tố thóa mạ xỉ nhục người khác này. Vì chính chúng được nuôi dạy huấn luyện thành những con chó luôn rình mò cắn xé lẫn nhau. Chắc chắn chúng nó sẽ không tha cho mình, làm ngơ bỏ qua vì mình sống luôn khác chúng nó. Mình phải đi trước một bước tiêu diệt hủy hoại chúng nó chứ không ngồi chờ chết để chúng nó a dua tiêu diệt hủy hoại mình, kể cả khi chúng nó liên minh với đám công nhân người Đức.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (2)


Truyện dài của Lu Hà phần 2

Sau khi xuất viện tôi được nghỉ ở nhà 2 tuần không phải đi làm, nhưng với điều kiện chiều thứ 6 nào tôi cũng phải đến một căn phòng nhỏ ở trung tâm thành phố chỉ có hai bà y tá già ở đó phát thuốc chống lao cho tôi, tuy căn bệnh đã dứt điểm trị xong, những con vi trùng lao bị bao vây tiêu diệt không còn sống xót một tên, một mống nào. Nhưng để đề phòng những tên giặc lao còn đang thoi thóp ngắc ngoải có thể trở lại hoành hành tàn phá hai lá phổi của tôi, nên vẫn phải kiên trì uống thuốc một thời gian dài nữa chừng 3 tháng, thuốc nhập từ Tây Đức rất đắt tiền. Ở Việt Nam có thể tán gia bại sản chỉ nằm chờ chết thôi, tiền đâu đủ để mà mua thuốc, tôi lại là chẳng phải thành phần con ông cháu cha vai vế cổ cánh gì trong xã hội. Sau khi thấy hoàn toàn thư thái, tôi tranh thủ đi Pirna thăm Sahra, sau 2 năm xa cách thành phố vẫn cổ kính như xưa. Tôi đi trên con đường lát đá đến ngôi nhà mà em ở. Vừa bấm chuông em chạy từ trên cầu thang lao xuống ôm chồm lấy tôi. Em khóc và tôi cũng khóc, nhưng bà ngoại cũng chạy xuống cầm cái chổi đánh vào không khí đuổi tôi đi. Mẹ ra cản không nổi, tôi đành phải chạy ra ngoài, em theo ra cửa tôi hẹn gặp em ở nhà ga.

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Thơ 6


Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 51

Nhớ quê hương cản ngăn chẳng tiện
Chuyện hai chàng Lưu Nguyễn xưa kia
Ngàn thu khắc đá ghi bia
Mộng tiên ấp ủ trau tria tuyệt vời

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Thơ 5


Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 41

Rủ con nít nhiều thằng kết bạn
Suốt cả ngày chẳng chán vui chơi
Châu Khê cảnh đẹp tuyệt vời
Miếu thờ giáo Thọ là nơi linh thần

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Thơ 4


Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 31

Sương mù mịt rầm rì biển lạ
Mới tới nơi sỏi đá rã rời
Bàn chân tê cóng chơi vơi
Dương Từ Hà Mậu lệ rơi đôi hàng

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm Thơ 3


Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 21

Xin huynh đệ Hà Dương hãy đợi
Để ta vào thưa với Tôn Sư
Vội vàng đáp lễ Dương Từ
Hôm nay muốn biết thực hư thế nào?