Kính thưa bác sĩ, tôi rất vui khi được bác sĩ gia đình của
chúng tôi đã gửi con gái tôi tới ông, để ông tiếp tục điều trị. Vì phòng mạch của
ông ở ngay thị trấn, có thể đi bộ từ nhà đến chỗ ông thật là tuyệt vời, tiết kiệm
thời gian và xăng nhớt nếu phải dùng ô tô.
Thưa ông bệnh của con gái tôi mà người Việt Nam chúng tôi
gọi là bệnh trầm cảm, một dạng tâm bệnh, bệnh về tâm hồn và trí não thì người
bác sĩ ngoài việc đo mạch, thử máu ra còn phải hiểu bệnh nhân nghĩ gì lo gì buồn
gì khổ gì? Những cái này không phải dễ dàng mà biết được, nếu hỏi chuyện trực
tiếp bệnh nhân, thì chỉ toàn nghe những lời dối trá bịa đặt theo trí tưởng tượng
hoang đường. Bác sĩ phải làm việc với thân nhân của gia đình. Tôi rất hiểu con
gái tôi, tôi nuôi nấng cưng chiều nó từ bé, tôi chạy đôn chạy tháo đưa nó đi bệnh
viện mắt, để chữa bệnh lác cho nó. Tôi biết nó bị di truyền căn bệnh hen xuyễn
của tôi, cả cuộc đời nó phải chiến đấu với căn bệnh khó thở này, tôi cho nó đi
học nhạc, học đàn ghi ta. Nó mang một nửa trí thông minh của tôi và một nửa những
cảm xúc yếu đuối của mẹ nó.